Cuối năm rà soát danh sách: vài cái tên lặng lẽ biến mất
Chiều cuối tháng 5, cô Thoa ngồi rà lại danh sách đăng ký năm sau. Bút đỏ khoanh từng tên. Đến dòng thứ 14, cô khựng lại: bé Na, bé Tép, bé Sữa — ba cái tên không có trong danh sách mới. Không ai báo. Không ai nói lời nào.
Cô lật điện thoại tìm tin nhắn cũ. Mẹ bé Na lần cuối nhắn cách đây hai tháng, chỉ một câu "dạ em cảm ơn cô". Sau đó là khoảng trống. Cô không biết từ lúc nào ba gia đình ấy đã âm thầm quyết định.
Điều đáng sợ không phải ba cái tên. Là việc cô không hề hay biết cho đến hôm nay. Khi nhận ra thì đã muộn — phụ huynh đã đặt cọc trường khác. Mọi cơ hội níu giữ trôi qua trong im lặng suốt mấy tháng trời.
Phụ huynh mầm non hiếm khi phàn nàn. Họ không trách. Họ chỉ lặng lẽ chuyển con đi, mang theo cả những người họ từng định giới thiệu. Một khoảng cách nhỏ mỗi ngày, không ai lên tiếng, rồi thành một danh sách thiếu tên.
Hãy tưởng tượng nếu mỗi chiều, ba người mẹ ấy đều nhận được một tấm ảnh con, một dòng báo cáo ăn ngủ. Liệu sợi dây kết nối có đứt lặng lẽ như vậy không?
Cô đang biết phụ huynh của mình cảm thấy gì, hay chỉ biết khi họ đã đi?