Giáo viên dạy rất giỏi nhưng không có cách cho phụ huynh THẤY điều đó
Cô Mai dạy ở trung tâm bốn năm. Học viên quý cô. Lớp nào cô đứng cũng vui, cũng tiến.
Nhưng có một việc cô không làm được: cho phụ huynh thấy mình đã làm gì cho con họ.
Mỗi buổi, cô để ý từng em. Bé Bo hôm nay đã đọc trôi đoạn văn. Bé Na hết nói lẫn "sh" với "s". Cô nhớ hết. Cô vui thật lòng.
Nhưng cô dạy bốn lớp một tối. Tan lớp lúc 9 giờ. Về đến nhà còn con nhỏ. Lấy đâu thời gian ngồi nhắn từng phụ huynh "hôm nay bé Bo tiến bộ thế này"?
Thế là tất cả những gì cô quan sát được tan biến mỗi đêm. Phụ huynh không hề biết cô tâm huyết đến vậy.
Đây là nghịch lý của ngành: giáo viên càng giỏi, càng tận tâm, thì càng tiếc khi công sức đó không ai thấy. Và trung tâm đánh mất chính vũ khí mạnh nhất của mình.
Giáo viên giỏi là tài sản. Nhưng tài sản vô hình thì không giữ chân được phụ huynh.
Vấn đề không phải cô Mai thiếu tâm. Là cô thiếu một cách để biến cái tâm đó thành điều phụ huynh nhìn thấy mỗi ngày, mà không tốn thêm một giờ làm việc.
Nếu cô chỉ cần một phút sau mỗi buổi để gửi nhận xét cho cả lớp, công sức bốn năm của cô sẽ không còn tan vào đêm nữa.