Học viên rớt giữa khóa = mất tiền + mất uy tín
Một học viên nghỉ giữa khóa, anh mất hai thứ cùng lúc. Cái thứ nhất nhìn thấy được. Cái thứ hai mới đáng sợ.
Mất tiền thì rõ rồi. Nửa khóa học phí còn lại bay theo bé.
Nhưng cái mất thứ hai âm ỉ hơn nhiều. Chị Hoa cho con nghỉ học ở trung tâm anh. Hôm sau ở cổng trường, chị gặp mấy mẹ khác. Có người hỏi: "Con chị học bên đó thế nào?". Chị buông một câu: "Học cũng được, mà chả thấy con tiến bộ gì, mình cho nghỉ rồi".
Một câu thôi. Nhưng nó đi xa hơn mọi tờ rơi anh phát ngoài cổng. Người ta tin lời một phụ huynh hơn tin mọi quảng cáo của trung tâm.
Vì sao chị Hoa nói vậy? Không phải vì con học tệ. Mà vì chị không thấy con tiến bộ. Suốt khóa học, chị mù tịt. Con đi học về hỏi gì cũng "dạ bình thường".
Gốc của chuyện rớt giữa khóa nằm ở chỗ phụ huynh không cầm được bằng chứng nào trong tay. Không thấy thì không tin. Không tin thì cắt.
Hãy tưởng tượng mỗi buổi, mẹ Hoa nhận được một dòng nhận xét của thầy về con. Chị còn lý do gì để nói câu kia?
Phụ huynh của mình đang dựa vào đâu để tin con đang tiến bộ?