Báo cáo cuối khóa giấy A4 chung chung vs báo cáo tiến bộ cá nhân từng học viên
Cuối khóa, trung tâm in cho mỗi học viên một tờ A4. Trên đó ghi: "Em học tốt, tích cực phát biểu, cần cố gắng thêm."
Chị Thảo nhận tờ giấy, đọc lướt, rồi nhét vào cặp con. Tối đó tờ giấy nằm đâu đó trên bàn, sáng mai thành rác.
Vì chị biết tờ giấy này em nào cũng giống nhau. "Tích cực phát biểu, cần cố gắng thêm" là câu dán cho cả lớp. Nó không nói gì về riêng con chị.
Một tờ báo cáo chung chung không tạo ra cảm giác đáng tiền. Nó chỉ là thủ tục.
Bây giờ hãy hình dung một bản báo cáo khác. Trong đó ghi rõ: đầu khóa con phát âm còn lẫn, giữa khóa đã đọc trôi, cuối khóa tự tin thuyết trình một phút. Có con số buổi đi học. Có những bài làm tốt nhất của riêng con.
Chị Thảo cầm bản đó, chị sẽ chụp ảnh gửi vào nhóm gia đình. Chị sẽ khoe. Và chị sẽ đăng ký khóa tiếp theo mà không cần ai mời.
Khác biệt giữa hai tờ báo cáo không nằm ở giấy đẹp hơn. Nằm ở chỗ một tờ nói về "một học viên", còn tờ kia nói về "con tôi".
Phụ huynh trả tiền cho hành trình của con họ, không phải cho một mẫu in sẵn.
Nếu mỗi học viên rời khóa với một câu chuyện tiến bộ của riêng mình, bạn nghĩ bao nhiêu phụ huynh sẽ quay lại?