Hết khóa rụng nửa lớp — vì không ai THẤY được giá trị
Cuối tháng Sáu, một lớp 16 học viên. Sang khóa mới, còn 9.
Giám đốc trung tâm nhìn danh sách tái tục mà thắt ruột. Bảy em nghỉ. Không phải vì học dở. Không phải vì cô giáo tệ. Mà vì hết khóa, phụ huynh không thấy lý do nào để học tiếp.
Chị Lan, mẹ một bé vừa nghỉ, nói thật lòng khi được hỏi: "Cô dạy chắc tốt em ạ. Nhưng chị không thấy con tiến bộ gì rõ ràng. Hè này nhà chị cắt bớt mấy khoản học thêm."
Đó là câu nói đau nhất với người làm trung tâm. Vì giá trị có thật. Cô giáo đã dạy thật. Đứa trẻ đã khá lên thật. Chỉ là không ai để phụ huynh THẤY.
Mất một học viên cuối khóa không chỉ mất một suất học phí. Là mất cả chuỗi khóa tiếp theo. Là mất lời giới thiệu cho hàng xóm, đồng nghiệp. Một em rời đi âm thầm kéo theo nhiều cánh cửa đóng lại.
Và mùa hè là mùa phụ huynh tính tiền kỹ nhất. Khoản nào không thấy đáng, họ cắt đầu tiên.
Sự thật là: phụ huynh không rời bỏ trung tâm dạy tốt. Họ rời bỏ trung tâm mà họ không nhìn thấy con mình lớn lên trong đó.
Giá trị không được nhìn thấy thì không tồn tại trong mắt người trả tiền.
Hãy tưởng tượng nếu suốt khóa, mỗi bước tiến của con đều đến tay phụ huynh đều đặn. Đến lúc tái tục, họ không cần ai thuyết phục. Họ tự gia hạn.