Cô gọi lại phụ huynh cũ — và những gì cô nghe được
Cô Lan dành cả buổi tối gọi lại từng phụ huynh chưa tái đăng ký. Danh sách bảy người. Cuộc đầu tiên đổ chuông rồi tắt. Cuộc thứ hai, mẹ bé Bi ậm ừ: "Dạ để em xem đã cô" — giọng đã quyết rồi.
Đến cuộc thứ năm, mẹ bé Khoai nói thẳng: "Thật ra em chuyển con sang chỗ gần nhà cô ạ. Bên đó chiều nào cũng gửi ảnh, em thấy con chơi gì, ăn gì. Trường mình thì em... cũng chẳng biết con thế nào cả ngày."
Cô Lan lặng đi. Trường cô chăm các con không kém ai. Bữa ăn đủ chất, cô giáo thương trẻ thật lòng. Nhưng tất cả tình thương ấy ở lại trong bốn bức tường lớp học. Phụ huynh không nhìn thấy. Mà thứ họ không thấy, với họ là thứ không tồn tại.
Vấn đề lớn dần theo cách đó. Một người đi, kể cho người khác. Người khác bắt đầu để ý. Rồi mùa tuyển sinh tới, lớp vơi đi vài bé mà cô không hiểu vì sao.
Hãy nghĩ về điều phụ huynh thật sự mong: đóng tiền triệu mỗi tháng, họ chỉ muốn thấy con mình sống ra sao trong từng ấy giờ. Yêu thương phải được nhìn thấy thì mới giữ được người.
Cô đang để tình thương của trường mình hiện ra trên điện thoại phụ huynh, hay vẫn nằm im trong lớp?