Giữ từng học viên = giữ doanh thu
Anh giám đốc trung tâm nào cũng giỏi một phép tính: một học viên mới tốn bao nhiêu tiền quảng cáo để có.
Nhưng ít người tính phép còn lại: giữ một học viên cũ rẻ hơn kiếm một học viên mới bao nhiêu lần.
Lớp 15 bé. Hết khóa đăng ký lại 9. Sáu bé rơi. Để bù lại sáu suất đó, anh chạy quảng cáo, phát tờ rơi, giảm giá khóa mới. Tốn tiền, tốn công, mà chưa chắc đủ. Trong khi sáu bé kia, nếu níu được, gần như không tốn thêm đồng nào.
Giữ học viên không phải chuyện tình cảm. Đó là chuyện doanh thu. Mỗi bé ở lại trọn khóa và tái tục là một dòng tiền đều, một lớp ổn định, một phụ huynh sẵn sàng giới thiệu người khác.
Mà vì sao học viên rơi? Gần như luôn về một gốc: phụ huynh không thấy con tiến bộ, không biết con đang ở đâu, nên nghĩ không đáng tiền và cắt.
Cách làm không phải hứa hẹn hay nhau hơn. Mà là cho người trả tiền thấy bằng chứng mỗi tuần. Nhận xét tiến bộ của thầy. Bài tập con nộp, thầy chấm. Điểm danh báo về khi con vắng. Phụ huynh cầm những thứ đó trong tay thì họ tự đóng tiếp, anh không phải năn nỉ.
Giữ thêm vài học viên một khóa, với anh đáng giá bao nhiêu?