Một người mẹ cả ngày không biết con ăn ngủ ra sao
17h chiều, chị Hằng đón con về, hỏi: "Hôm nay ở lớp con ăn gì?". Bé Sóc 3 tuổi nhìn mẹ, lắc đầu, rồi chạy đi chơi. Chị đứng đó, không biết hôm nay con đã trải qua một ngày như thế nào.
Đó là nỗi lo của hầu hết phụ huynh gửi con mầm non. Con còn quá nhỏ để kể lại. Tám tiếng đồng hồ trong ngày của con là một khoảng trắng trong đầu mẹ.
Mẹ ngồi ở văn phòng, giữa cuộc họp, vẫn nghĩ: con có chịu ăn không, có ai dỗ khi con khóc không, có bị bạn giành đồ chơi không. Cứ thế, lo lắng âm ỉ suốt cả ngày làm.
Và điều đáng buồn là: phụ huynh hiếm khi nói ra nỗi lo đó. Họ chỉ lặng lẽ. Đến một ngày, họ lặng lẽ chuyển con sang trường khác, nơi mỗi chiều họ được thấy con mình.
Thật ra phụ huynh không đòi hỏi nhiều. Họ chỉ cần biết: hôm nay con ổn. Chỉ cần một dòng tin, một tấm ảnh con đang cười. Khoảng trắng đó được lấp đầy, là niềm tin được giữ lại.
Giá mà mỗi chiều, mẹ bé Sóc được mở điện thoại và thấy con mình đã có một ngày vui. Liệu cô có còn nghĩ đến chuyện đổi trường không?
Trường mình đang lấp khoảng trắng đó cho phụ huynh bằng cách nào ạ?