Trung tâm & CLB Series E · Giám đốc kiệt sức / cảm xúc 5 phút đọc

Một đời người mở trung tâm: từ đam mê đến gánh nặng, và lối ra

Ảnh hai khung ghép: một góc lớp học nhỏ cũ kỹ ngày đầu và một trung tâm rộng hơn hiện tại — gợi hành trình lớn lên của một người làm giáo dục.
Ảnh hai khung ghép: một góc lớp học nhỏ cũ kỹ ngày đầu và một trung tâm rộng hơn hiện tại — gợi hành trình lớn lên của một người làm giáo dục.

Mười năm trước, chị Lan mở lớp tiếng Anh đầu tiên trong căn phòng thuê 30 mét vuông. Tám học viên. Một tấm bảng trắng. Một niềm tin đơn giản: chị dạy giỏi, chị yêu trẻ, vậy là đủ.

Những năm đầu đẹp như chị tưởng. Chị nhớ tên từng đứa, nhớ cả việc bé nào sợ nói trước lớp, bé nào về nhà hay quên làm bài. Phụ huynh hỏi gì chị trả lời được ngay, vì tất cả nằm trong đầu chị. Trung tâm lớn dần bằng chính sự tận tâm đó.

Rồi tám học viên thành tám mươi. Một lớp thành sáu lớp. Một mình chị thành một mình chị cộng năm giáo viên part-time. Và cái đầu từng nhớ hết mọi thứ bắt đầu quá tải.

Chị vẫn nhớ buổi tối đó. Một phụ huynh nhắn: "Chị ơi, con em học ba tháng rồi mà em chẳng biết cháu tiến bộ tới đâu. Hình như chị quên mất con em." Chị đọc tin nhắn mà tay run. Chị không quên đứa trẻ. Chị chỉ không còn cách nào để theo dõi tám mươi đứa cùng lúc bằng trí nhớ nữa.

Đó là lúc đam mê bắt đầu biến thành gánh nặng. Chị thức khuya hơn để cộng học phí. Chị quên gọi điện cho phụ huynh có con nghỉ nhiều. Chị mất một vài học viên cuối khóa mà tới lúc họ đi rồi mới biết. Mỗi học viên rời đi là một vết cứa, không phải vì tiền, mà vì cảm giác mình đã không giữ được lời hứa ban đầu: chăm sóc từng đứa trẻ tử tế.

Điều trớ trêu là chị không hề lười đi. Chị làm việc nhiều hơn bao giờ hết. Chỉ là chị đang đổ công sức vào những việc mà lẽ ra một hệ thống nên làm: ghi nhớ ai nợ học phí, đếm ai nghỉ mấy buổi, lưu nhận xét tiến bộ của từng buổi học.

Lối ra của chị Lan không phải làm việc chăm hơn. Là trả lại cho công cụ những việc của công cụ, để chị giữ lại phần chỉ con người mới làm được: dạy hay, và yêu trẻ.

Hãy tưởng tượng một trung tâm mà mỗi buổi học, giáo viên ghi một dòng nhận xét tiến bộ, điểm danh một chạm, và phụ huynh ở nhà nhận được ngay. Một trung tâm mà cuối khóa, mỗi phụ huynh nhận một báo cáo rõ ràng con mình đã đi được tới đâu. Giám đốc không phải nhớ — vì mọi thứ đã được ghi lại liền mạch.

Đó không phải để chị Lan làm ít đi. Là để chị quay về với lý do chị mở trung tâm ngày đầu tiên.

Bạn còn nhớ lý do mình mở trung tâm ngày đầu không? Nó có còn là thứ bạn dành thời gian cho mỗi ngày không?