Phụ huynh rút không phải vì trường tệ
"Trường cô có gì kém đâu mà phụ huynh rút?" Cô Hương hỏi tôi câu đó, giọng vừa tự ái vừa hoang mang. Cơ sở khang trang, bếp ăn sạch, cô giáo dịu dàng. Vậy mà cuối năm vẫn có người lặng lẽ đi.
Tôi hỏi lại cô một câu: "Chiều qua, mẹ bé Tôm đón con, chị ấy biết hôm nay con ăn mấy chén, ngủ bao lâu không?" Cô im lặng một lúc rồi nói: "Cái đó... cô giáo nhớ thì kể, không thì thôi."
Đó chính là chỗ rò rỉ. Phụ huynh rút không phải vì trường tệ. Họ rút vì suốt 8 tiếng con ở trường, họ không cảm nhận được con mình đang được chăm. Sự chăm sóc có thật, nhưng nó vô hình với người trả tiền.
Và cảm giác "mù thông tin" ấy không đứng yên. Nó lớn lên mỗi chiều đón con không có gì để hỏi. Đến một ngày, nó đủ nặng để người mẹ tìm một nơi cho chị thấy con mình rõ hơn.
Hãy tưởng tượng nếu mỗi chiều, mẹ bé Tôm mở máy và thấy: con ăn hết 2 chén, ngủ 90 phút, một tấm ảnh con đang xếp hình cười tươi. Chị ấy không chỉ an tâm — chị ấy biết ơn.
Trường mình đang cho phụ huynh cảm nhận sự chăm sóc mỗi ngày, hay để họ tự đoán?