Tái tục bắt đầu từ buổi học đầu tiên, không phải buổi cuối
Anh Phong vừa nhận tin một học viên báo nghỉ cuối khóa: bé Gia Bảo. Anh mở lại lịch sử lớp, thấy khó hiểu.
Mười hai buổi, Gia Bảo đi gần đủ. Điểm kiểm tra cũng thuộc loại khá. Vậy mà phụ huynh vẫn cho nghỉ.
Anh ngồi lần lại từng buổi. Và anh nhận ra chỗ mình bỏ sót: suốt mười hai buổi đó, mẹ Gia Bảo chưa một lần nhận được tín hiệu nào cho thấy con đang tiến lên. Không một dòng nhận xét. Không một lời con hôm nay làm tốt ở đâu.
Niềm tin để học tiếp của phụ huynh không sụp ở buổi cuối. Nó chưa bao giờ được xây, ngay từ buổi đầu.
Nhiều trung tâm dồn sức mời tái tục vào tuần chót: gọi điện, nhắc ưu đãi, năn nỉ một chút. Nhưng lúc đó, trong lòng phụ huynh, quyết định đã chốt từ lâu.
Giá mà ngay từ buổi một, mỗi buổi mẹ Gia Bảo đều nhận được một dòng về con: hôm nay học gì, tiến bộ ra sao. Mười hai dòng nhỏ ấy cộng lại thành một lý do để ở lại — mà anh Phong không phải năn nỉ ai.
Trung tâm mình bắt đầu giữ học viên từ buổi thứ mấy?