Tư vấn viên của bạn đang cầm slogan hay cầm bằng chứng?
Buổi tư vấn thứ ba trong ngày, cô Quyên — một tư vấn viên mới vào nghề — đọc trơn tru cả trang giới thiệu: giáo viên giỏi, phương pháp tiên tiến, cam kết đầu ra. Vị phụ huynh ngồi đối diện, anh Khánh, nghe hết rồi lắc đầu: "Em khỏi giới thiệu. Cho anh xem một học viên đang học của trung tâm tiến bộ ra sao là đủ".
Cô Quyên khựng lại. Đó là lần đầu cô bị từ chối thẳng, ngay sau khi vừa đọc xong cái mà cô tưởng là điểm mạnh nhất.
Lúng túng nhất không phải vì anh Khánh khó tính. Mà vì cô Quyên chợt nhận ra: trung tâm mình không có gì cụ thể để đưa ra. Cả một trang slogan, mà không lấy nổi một bằng chứng thật của một học viên đang học.
Câu chuyện này không phải của riêng cô Quyên. Nó xảy ra mỗi ngày, ở quầy tư vấn của rất nhiều trung tâm. Đội tư vấn được trang bị đầy slogan, nhưng tay không có lấy một bằng chứng nào để chìa ra khi phụ huynh đòi xem.
Slogan thì ai cũng đọc được, và phụ huynh nghe quen tới mức miễn nhiễm. Bằng chứng thì phải có người chịu khó ghi lại tiến bộ từng buổi của học viên — và chính cái khó đó mới khiến tư vấn viên đứng vững khi phụ huynh hỏi tới.
Hãy thử tưởng tượng cô Quyên, thay vì lật trang slogan, chỉ cần mở điện thoại cho anh Khánh xem nhận xét tiến bộ từng buổi của một học viên đang học. Buổi tư vấn đó sẽ khác đi thế nào?
Vậy đội tư vấn của trung tâm bạn, ngay lúc này, đang cầm slogan hay cầm bằng chứng?