Trung tâm & CLB

Trưa nay bé ăn hết 2 chén, ngủ 90 phút

Bàn ăn lớp mầm non, một bé đang tự xúc cơm, chén cơm gần hết, ánh sáng trưa ấm áp, lấy nét vào bàn tay nhỏ.
Bàn ăn lớp mầm non, một bé đang tự xúc cơm, chén cơm gần hết, ánh sáng trưa ấm áp, lấy nét vào bàn tay nhỏ.

11h45 trưa, chị Thảo đang dở tay với chồng hồ sơ ở cơ quan. Bụng chị cồn cào một câu hỏi không liên quan gì đến công việc: giờ này bé Na đã ăn trưa chưa, con vốn biếng ăn, ở nhà mỗi bữa mẹ phải dỗ cả tiếng.

Điện thoại sáng lên. Một dòng báo cáo ngắn từ lớp: "Trưa nay bé Na ăn hết 2 chén cơm, ngủ 90 phút". Chị đọc lại hai lần, rồi mỉm cười một mình. Con ăn được. Con ngủ ngon. Vậy là đủ cho chị yên tâm làm việc tiếp.

Với mẹ của một đứa trẻ biếng ăn, dòng tin đó quý giá hơn bất cứ lời quảng cáo nào. Nó nói lên một điều: ở trường này, có người để ý đến từng chén cơm, từng giấc ngủ của con mình.

Ngược lại, khi phụ huynh cả ngày chẳng nhận được gì, họ tự lấp đầy khoảng trống bằng những lo lắng. Con có bị bỏ đói không. Con ngủ có ai đắp chăn không. Lâu dần, sự im lặng ấy làm niềm tin mỏng đi.

Ăn và ngủ là hai điều phụ huynh mầm non quan tâm nhất. Cho họ thấy được điều đó mỗi ngày, là cho họ một lý do để ở lại.

Giá mà mỗi trưa, phụ huynh trường mình đều nhận được một dòng như thế. Cô nghĩ họ sẽ an tâm đến mức nào?

Trường mình đang báo bữa ăn giấc ngủ cho phụ huynh theo cách nào ạ?