Trung tâm & CLB Series 4 · Kiệt sức / hành chính

5h chiều trả hết trẻ rồi, cô vẫn ngồi gõ tin cho 30 phụ huynh

Cô giáo ngồi một mình trong lớp mầm non đã trả hết trẻ lúc chiều muộn, ánh đèn vàng ấm, tay cầm điện thoại, bàn ghế nhỏ xếp gọn phía sau.
Cô giáo ngồi một mình trong lớp mầm non đã trả hết trẻ lúc chiều muộn, ánh đèn vàng ấm, tay cầm điện thoại, bàn ghế nhỏ xếp gọn phía sau.

5h chiều, lớp Mầm 2 đã trả hết trẻ. Cổng trường vắng. Vậy mà cô Hoa vẫn ngồi lại, mở điện thoại, gõ tin nhắn cho từng phụ huynh.

"Bé Bin hôm nay ăn hết suất, ngủ ngon ạ." Gửi. "Bé Na chiều hơi mệt, sốt nhẹ 37.5 ạ." Gửi. Ba mươi đứa trẻ, ba mươi cái tin. Có phụ huynh nhắn lại hỏi thêm, cô lại gõ.

6h tối, đèn lớp vẫn sáng. Cô Hoa chưa về. Con cô ở nhà cũng đang đợi mẹ đón.

Có hôm gõ vội, nhầm tên bé này sang bé kia. Phụ huynh đọc xong hốt hoảng gọi điện. Cô vừa xin lỗi vừa thấy có lỗi với chính mình.

Việc báo tin cho phụ huynh là việc tốt. Trường nào tận tâm cũng làm. Nhưng làm bằng cách ngồi gõ tay từng dòng sau giờ tan, thì cái tận tâm ấy đang ăn mòn sức của cô.

Thật ra, điều phụ huynh cần không phải một đoạn văn dài. Họ cần biết con hôm nay ăn gì, ngủ ra sao, có khỏe không. Và họ cần thấy con mình, chứ không chỉ đọc về con.

Nếu mỗi chiều cô chỉ cần chạm vài cái trên điện thoại là cả lớp có báo cáo, thì 6h tối cô đã được về nhà với con mình rồi.

Trường mình mỗi chiều đang mất bao lâu cho việc nhắn tin cho phụ huynh?