7:32 sáng, điện thoại rung: Bé đã vào lớp
7:32 sáng. Chị Mai vừa thả bé Bin ở cổng trường, quay xe hòa vào dòng người kẹt cứng trên đường đi làm. Trong đầu chị vẫn còn câu hỏi quen thuộc mỗi sáng: con vào lớp chưa, có khóc đòi mẹ không.
Điện thoại trong túi rung lên. Chị tấp xe vào lề, mở ra. Một dòng tin ngắn: "Bé Bin đã vào lớp lúc 7:32". Chị thở phào. Con đã ở trong vòng tay cô giáo rồi.
Nghe thì nhỏ. Nhưng với một người mẹ, khoảnh khắc giữa lúc rời con và lúc biết con an toàn là một quãng dài đầy thấp thỏm. Mỗi sáng chị đều mang theo nỗi lo đó đến tận công ty.
Và khi con tan học, lại thêm một nỗi lo nữa: con về với ai, đã ra cổng chưa, người đón có đúng không. Cả ngày của mẹ bị xé ra bởi những khoảng lo như thế.
Điều phụ huynh cần không phải là phần mềm phức tạp. Họ cần một sự an tâm đúng lúc. Một dòng tin tự động báo "con đã đến", "con đã được đón" — đủ để họ tin rằng trường này thật sự để mắt đến con mình.
Hãy tưởng tượng nếu mỗi sáng phụ huynh trường mình đều nhận được dòng tin ấy. Họ sẽ kể cho ai nghe về trường của cô?
Trường mình đã gửi được sự an tâm đó cho phụ huynh chưa ạ?