Trung tâm & CLB

Phụ huynh không hỏi trường có camera không — họ hỏi hôm nay con tôi có vui không

Người mẹ ngồi xổm bên cửa nhà buổi tối ôm con nhỏ vừa đi học về, ánh đèn ấm, biểu cảm trìu mến xen lo lắng, không thêm chữ trên ảnh.
Người mẹ ngồi xổm bên cửa nhà buổi tối ôm con nhỏ vừa đi học về, ánh đèn ấm, biểu cảm trìu mến xen lo lắng, không thêm chữ trên ảnh.

Buổi tối, chị Lành đón con về, vừa cởi giày cho bé vừa hỏi: "Hôm nay con ở lớp có vui không con?" Bé hai tuổi rưỡi chỉ ê a, không kể được gì.

Chị quay sang chồng, thở dài: "Cả ngày gửi con mà mình chẳng biết nó ăn gì, ngủ ra sao, có khóc không."

Nhiều trường nghĩ chỉ cần lắp camera là phụ huynh yên tâm. Nhưng chị Lành đi làm cả ngày, có mở camera lên cũng chỉ thấy một góc lớp lặng lẽ. Chị không thấy con mình đang cười, đang được cô đút từng thìa, đang ngủ ngon trong giờ trưa.

Điều phụ huynh mầm non thật sự khao khát không phải một khung hình quay liên tục. Mà là một câu trả lời ấm áp cho câu hỏi day dứt nhất trong lòng: hôm nay con tôi có ổn không, có được thương không.

Camera cho thấy cái nhìn được. Một tấm ảnh con cười, một dòng "trưa nay bé ăn hết hai chén, ngủ chín mươi phút" — cho thấy con đang được chăm.

Hãy tưởng tượng mỗi chiều, chị Lành chưa kịp hỏi thì đã biết: con đến lớp lúc mấy giờ, ăn ngủ ra sao, hôm nay cười vì điều gì. Nỗi day dứt cả ngày được tháo ra.

Trường mình đang cho phụ huynh xem một góc lớp, hay đang trả lời câu hỏi họ ôm trong lòng cả ngày?