Học 3 tháng, phụ huynh vẫn không biết con yếu chỗ nào, mạnh chỗ nào
Chị Hằng đóng học phí khóa thứ hai cho con. Đóng xong, chị hỏi nhân viên lễ tân một câu rất bình thường: "Con chị giờ phát âm ổn chưa em? Ngữ pháp có theo kịp lớp không?"
Bạn lễ tân lúng túng. "Dạ để em hỏi cô giáo ạ."
Ba tháng. Mười hai buổi học. Vậy mà người mẹ vẫn không biết con mình mạnh ở kỹ năng nào, hụt ở chỗ nào.
Chị không trách ai cả. Chị chỉ thấy mình đang đóng tiền trong bóng tối.
Và điều nguy hiểm là: khi phụ huynh không thấy điểm mạnh của con, họ cũng không thấy lý do để học tiếp. Hết khóa, họ lặng lẽ dừng. Không phải vì con học kém. Mà vì họ không nhìn ra con đang lớn lên.
Giáo viên biết hết. Cô biết bé nào nhút nhát đã dám nói, bé nào còn lẫn âm cuối. Nhưng cái biết đó nằm trong đầu cô, không bao giờ đến được tai bố mẹ.
Khoảng cách giữa "cô biết" và "phụ huynh thấy" chính là khoảng cách giữa tái tục và rời đi.
Hãy tưởng tượng nếu mỗi buổi, điểm mạnh và điểm cần luyện của con được ghi lại và gửi thẳng cho phụ huynh. Chị Hằng sẽ không phải hỏi lễ tân nữa.