Mỗi tấm ảnh con là một bài quảng cáo trường tự chạy — miễn phí
Chín giờ sáng, cô Tâm chụp bé Tép đang cười toe khi xếp được tháp lego cao nhất lớp. Cô gửi tấm ảnh đó cho mẹ bé.
Mười phút sau, mẹ bé Tép đăng lại tấm ảnh lên trang cá nhân: "Con đi học vui thế này mẹ yên tâm quá."
Bên dưới, hai mươi mấy lượt thích. Mấy người bạn của mẹ vào hỏi: "Bé học trường nào vậy chị?"
Cô Tâm không trả tiền cho lượt tiếp cận đó. Cô không viết một dòng quảng cáo nào. Chỉ một tấm ảnh thật, một khoảnh khắc thật, và một người mẹ đang hạnh phúc.
Đây là điều nhiều trường bỏ lỡ. Quảng cáo mạnh nhất không phải cái trường tự nói về mình. Mà là cái phụ huynh tự nói về trường — bằng niềm tự hào, với chính bạn bè của họ.
Một băng rôn ngoài cổng tiếp cận vài chục người qua đường. Một tấm ảnh khiến mẹ tự hào khoe lên Facebook tiếp cận đúng nhóm người đang cần: những phụ huynh khác sắp tìm trường.
Hãy tưởng tượng mỗi chiều, vài chục phụ huynh của trường mình đều có một khoảnh khắc đẹp của con để khoe. Trường mình xuất hiện trên trang của từng gia đình, mỗi ngày, không tốn một đồng quảng cáo.
Trường mình đang tự quảng cáo một mình, hay đang để mỗi phụ huynh trở thành một người kể chuyện?