Trung tâm & CLB Series E · Giám đốc kiệt sức / cảm xúc

Cùng kiệt sức, cùng cô đơn với những con số cuối ngày

Ảnh một người phụ nữ ngồi một mình trong trung tâm đã đóng cửa, đèn vừa tắt bớt, qua khung cửa kính thấy đường phố tối — không gian tĩnh lặng.
Ảnh một người phụ nữ ngồi một mình trong trung tâm đã đóng cửa, đèn vừa tắt bớt, qua khung cửa kính thấy đường phố tối — không gian tĩnh lặng.

21h30, lớp cuối cùng tan. Chị Vân tiễn học viên ra cửa, mỉm cười, vẫy tay. Cửa khép lại. Nụ cười cũng tắt theo.

Chị ngồi xuống chiếc ghế còn ấm, nhìn quanh trung tâm vắng. Trong đầu là một chuỗi câu hỏi không ai trả lời cùng. Tháng này đủ học viên tái tục chưa? Bé nào tuần này nghỉ tới buổi thứ ba rồi mà mình chưa kịp gọi? Lương giáo viên cuối tháng đủ không?

Làm chủ một trung tâm là cô đơn theo một kiểu rất riêng. Ban ngày bao quanh là tiếng trẻ, là phụ huynh, là giáo viên. Cuối ngày chỉ còn mình chị với những con số. Và những con số thì không biết an ủi.

Kiệt sức của giám đốc hiếm khi vì dạy nhiều. Là vì gánh một mình quá nhiều thứ lẽ ra không cần gánh: trí nhớ, lo lắng, những cảnh báo lẽ ra hệ thống tự bật lên giúp.

Hãy tưởng tượng nếu mỗi sáng mở máy, trung tâm tự nói cho bạn: ba bé này nghỉ nhiều rồi, nên gọi phụ huynh hôm nay. Bạn không phải nhớ. Bạn chỉ cần hành động. Nhẹ đi một phần gánh nặng vô hình.

Đã bao lâu rồi bạn chưa có một buổi tối thật sự nghỉ ngơi?