Một ngày của bé Nắm, qua màn hình điện thoại của bố
Anh Tuấn nhận công trình ở tỉnh khác, mỗi tuần mới về nhà một lần. Con gái anh — bé Nắm, 3 tuổi — vừa đi học mầm non được hai tháng. Xa con, điều anh sợ nhất là một ngày của con trôi qua mà anh hoàn toàn không biết gì.
7 giờ 28 sáng. Anh đang đứng dưới chân giàn giáo, đội mũ bảo hộ, chờ đổ bê tông. Điện thoại trong túi áo rung. Anh rút ra: "Bé Nắm đã vào lớp lúc 7:28". Vợ anh sáng nay chở con đi học. Anh không có mặt, nhưng anh biết con đã an toàn ngồi trong lớp rồi. Anh nhét điện thoại lại, bắt đầu một ngày làm việc nhẹ lòng hơn.
11 giờ 50 trưa. Anh ngồi ăn cơm hộp cùng tổ thợ trong lán công trình. Điện thoại lại sáng: "Trưa nay bé Nắm ăn hết suất cơm, ngủ trưa 85 phút". Anh đọc đi đọc lại. Ở nhà, mỗi bữa con biếng ăn, vợ anh phải dỗ cả tiếng. Vậy mà ở lớp con ăn hết suất. Anh khoe luôn với mấy anh em cùng mâm: "Con gái tôi đây, ngoan ghê". Cả lán cười.
3 giờ chiều. Giờ giải lao, anh mở điện thoại ra thì thấy một tấm ảnh. Bé Nắm đang ngồi xếp hình cùng các bạn, hai má phính, miệng cười toe. Anh phóng to tấm ảnh, nhìn rất lâu. Xa con cả tuần, một tấm ảnh con đang vui đáng giá hơn mọi thứ. Anh gửi ngay cho vợ, rồi gửi vào nhóm gia đình. Bà nội ở quê nhắn lại: "Cháu bà xinh quá trời".
4 giờ rưỡi chiều. Tin cuối trong ngày: "Hôm nay bé Nắm chơi rất vui, sức khỏe bình thường, đã được mẹ đón lúc 16:25". Anh thở phào. Một ngày của con, anh đã đi cùng con từ đầu đến cuối — dù cách con hơn trăm cây số. Tối đó gọi video về, anh hỏi được đúng những điều con làm trong ngày. Con tròn mắt ngạc nhiên: "Sao bố biết hết vậy?".
Đó không phải phép màu. Đó là kết quả của một việc giản dị: trường để phụ huynh nhìn thấy con mình mỗi ngày, dù ở bất cứ đâu.
Bây giờ hãy lật ngược lại. Hãy nghĩ về một trường khác, cách đó không xa. Cũng những đứa trẻ đáng yêu như thế. Cũng những cô giáo tận tâm như thế. Nhưng phụ huynh cả ngày không nhận được gì. Người bố đi làm xa như anh Tuấn chỉ biết đợi đến tối gọi về, hỏi con một câu, rồi nhận lại cái lắc đầu của đứa trẻ chưa biết kể.
Những đứa trẻ ở trường đó không kém hạnh phúc hơn. Các cô không kém yêu thương hơn. Vấn đề duy nhất là: tình yêu ấy không được nhìn thấy. Nó ở lại trong bốn bức tường lớp học. Và phụ huynh, vì không thấy, dần dần hoài nghi. Đến mùa tuyển sinh, vài người lặng lẽ rút con. Cô hiệu trưởng ngồi nhìn danh sách đăng ký lại ngắn hơn năm ngoái, mà không hiểu vì sao. Trường có làm gì sai đâu.
Đó chính là điều đau lòng nhất trong nghề này: yêu trẻ thật lòng, mà phụ huynh không cảm nhận được, nên không ở lại.
ClassPlus được sinh ra đúng để chữa khoảng trống đó. Không phải để thay cô giáo yêu trẻ — điều đó không gì thay được. Mà để đưa tình yêu ấy lên điện thoại phụ huynh: tin báo con đã đến lớp, dòng báo cáo bữa ăn giấc ngủ, tấm ảnh con cười, lời nhắn khi con hơi mệt, tin con đã được đón an toàn. Một ngày trọn vẹn của con, gọn trong vài dòng tin tự động — để cô giáo không phải ngồi gõ tay từng tin cho cả lớp mỗi chiều.
Và anh Tuấn không phải người duy nhất. Sau lưng anh là bao nhiêu ông bố đi làm xa, bao nhiêu người mẹ ngồi giữa cuộc họp, bao nhiêu ông bà trông cháu hộ con — mỗi người một hoàn cảnh, nhưng cùng mong mỏi một điều giản dị: mỗi ngày được biết con, cháu mình vẫn ổn. Không phải một ngôi trường sang trọng. Chỉ cần được đi cùng con một ngày, qua màn hình điện thoại. Đó là điều đáng để mỗi người làm giáo dục mầm non suy nghĩ.
Mùa tuyển sinh năm nay, cô muốn trường mình là nơi một người bố đi làm xa vẫn đi cùng con suốt cả ngày, hay là nơi phụ huynh chỉ còn biết đợi đến tối hỏi con một câu rồi nhận lại một dấu hỏi trong lòng?