Trung tâm & CLB

Sự im lặng của phụ huynh đáng sợ hơn lời phàn nàn

Khung chat điện thoại với một bên im lặng nhiều ngày, dấu 'đã xem' mờ, không gian tĩnh.
Khung chat điện thoại với một bên im lặng nhiều ngày, dấu 'đã xem' mờ, không gian tĩnh.

Khi mẹ bé Tép nhắn cô Mai: "Cô ơi hôm qua con về kêu đói, trưa con ăn được không cô?" — nhiều chủ trường thấy phiền. Nhưng đó là phụ huynh còn quan tâm, còn cho cô cơ hội giải thích, còn muốn ở lại.

Đáng sợ hơn nhiều là người không nhắn gì cả.

Cô Mai kể, có một mẹ suốt học kỳ hai không hỏi han một câu. Cô tưởng chị yên tâm. Đến cuối năm chị nhắn gọn: "Em cho con nghỉ cô nhé." Không trách móc, không lý do. Cô Mai mới hiểu: sự im lặng kia không phải hài lòng. Đó là một người đã buông, đã thôi kỳ vọng, đã âm thầm tìm chỗ khác từ lâu.

Lời phàn nàn là cánh cửa còn mở. Phụ huynh chịu nói tức là họ còn muốn ở lại, chỉ cần cô sửa. Sự im lặng là cánh cửa đã đóng — và cô không có cơ hội sửa, vì cô còn không biết có gì để sửa.

Khoảng cách đó lớn dần đúng vào lúc nguy hiểm nhất: cuối năm cũ, ngay trước mùa tuyển sinh, khi mỗi phụ huynh ở lại hay đi đều quyết định lớp năm sau đầy hay vơi.

Người mẹ ngừng hỏi không phải vì hết lo, mà vì hỏi mãi cũng chẳng biết thêm gì. Khi người ta thôi hỏi, thường là họ đã thôi hy vọng.

Cô đang nghe được sự im lặng của phụ huynh mình trước khi quá muộn chứ?