18 ngày fanpage trường không đăng gì — trong khi phụ huynh xem fanpage đầu tiên
Bài đăng gần nhất trên fanpage trường cô Nhung là một thông báo nghỉ Tết. Hôm nay đã là cuối tháng Sáu.
Mười tám ngày liền, fanpage im lặng. Không phải vì trường không có gì để kể. Mà vì cuối ngày, khi trả hết trẻ, cô đã kiệt sức, chẳng còn hơi đâu mà soạn bài đăng.
Cô nghĩ chuyện đó không quan trọng. Trường vẫn dạy tốt, các con vẫn vui mỗi ngày, đó mới là cái chính.
Nhưng đây là điều đang xảy ra ngoài kia. Một phụ huynh sắp gửi con đi học. Việc đầu tiên họ làm không phải gọi điện hỏi học phí. Họ gõ tên trường lên Facebook, vào fanpage, lướt xuống xem mấy bài gần nhất.
Và thứ họ thấy là một fanpage đứng im từ Tết. Trong đầu họ vang lên một câu: "Trường này còn hoạt động không nhỉ?"
Fanpage chết không có nghĩa trường chết. Nhưng trong mắt phụ huynh đang chọn trường, hai cái đó gần như giống nhau.
Vấn đề không phải cô lười. Vấn đề là cuối ngày cô không còn sức, và soạn nội dung từ con số không thì quá nặng.
Nhưng nếu mỗi tấm ảnh cô đã chụp các con trong ngày tự nó trở thành nội dung để phụ huynh xem thì sao? Cô không sáng tạo gì thêm — chỉ cần ngày của các con tự kể lại chính nó.
Nếu một phụ huynh mở fanpage trường mình ngay bây giờ, họ sẽ thấy một nơi đang sống, hay một nơi đứng im?